9527

Chương 10

'ĐỒ ẤT Ơ THỐI THA'

Dịch: Nguyễn Hạ Lan
***
Rời đi không thành, Kiều Mộ đến đồn công an ghi xong lời khai thì cũng đã gần trưa. Sáu tên trộm vặt bị bắt, với độ tuổi trung bình là hai mươi, chính một trong số sáu tên này đã đẩy bà Ba ngã.
Lúc cô đeo hòm thuốc đi ra, Tiêu Trì đang đứng dưới gốc đa trong sân. Anh ngậm điếu thuốc, ánh mắt quét từ dưới cằm Kiều Mộ quét xuống rồi ngược lên, dừng lại trên ngực cô, nở nụ cười như có như không: "Em bình tĩnh hơn đám du côn đấy."
"Chết thôi mà, có gì phải sợ." Kiều Mộ không liếc ngang liếc dọc, rảo bước đi thẳng ra ngoài.
"Nói vậy không phải lần đầu tiên à?" Tiêu Trì nối gót, nhả từng vòng khói thuốc. Anh đưa tay cầm lấy hòm thuốc cô đang đeo trên vai: "Tôi cũng vậy."
Kiều Mộ nghiêng đầu, nghiêm túc nhìn kỹ anh một lượt. Nhớ ra anh chính là cái gã cảnh sát chìm nóng nảy 3 năm trước đã gặp khi đi du lịch, đôi mày cô khẽ nhíu nhíu mấy lần.
Lúc ấy, trên cằm anh chưa có sẹo... Về phải bảo Hứa Thanh San xem thật cẩn thận, cô xui xẻo làm sao mà lại bị anh quấn lấy thế này cơ chứ.
Tam Nhi đỗ xe ngoài cửa. Lên xe chưa được bao lâu, hắn đột nhiên đề nghị đi ăn cơm, vừa nói vừa nháy mắt với Tiêu Trì: "Lần trước bác sĩ Kiều nghĩa khí cứu giúp, anh không cảm ơn người ta à?"
Tiêu Trì mỉm cười, đưa điếu thuốc lên miệng châm lửa, đắc ý nói: "Hôm khác đi! Hôm nay tôi hẹn chơi cờ với ông nội Kiều ở phòng thuốc rồi."
Kiều Mộ cụp mắt, nghiến răng.
Về tới Nhân Tế Đường, dì Lưu đã nấu xong bữa trưa. Tam Nhi ôm rượu vào trong viện trước, Kiều Mộ và Tiêu Trì theo sau.
Lí Thành An dắt xe đạp chuẩn bị đi, hắn ta thoáng liếc qua Tiêu Trì, rồi cố ý dừng bước, ngăn Kiều Mộ lại: "Thầy đã biết chuyện ban sáng rồi. Anh đi nhận lỗi với thầy cùng em."
"Nhận lỗi gì?" Tiêu Trì cúi đầu, rề rà móc bao thuốc từ trong túi áo hoodie, cong ngón tay búng một phát, lạnh lùng cất tiếng: "Đem xe đạp công cộng chiếm làm của riêng á?"
Mặt Lí Thành An biến sắc, bàn tay nắm trên ghi đông lộ rõ khớp xương trắng bệch. Hắn cười khẩy, giọng điệu quái gở: "Kiều Mộ này, đến Nhân Tế Đường chữa bệnh cũng đủ các hạng người, em chớ bị người ta lừa gạt."
"Cảm ơn sư huynh nhắc nhở." Kiều Mộ nhếch mày.
Trong lòng Lí Thành An thoải mái hơn phần nào. Hắn ta lườm Tiêu Trì một cái, tiếp đó đẩy xe đạp, ngẩng cao đầu, ưỡn thẳng ngực rời đi.
Tiêu Trì ngoảnh lại, híp mắt. Anh cầm bao thuốc bằng ngón cái và ngón giữa, cong ngón trỏ, gẩy vào góc bao, làm bao thuốc quay vòng vòng: "Chả rắn bằng tôi."
"Kinh nghiệm?" Kiều Mộ tiếp lời, giọng điệu đều đều lạnh tanh.
"Tôi nói về tính cách." Tiêu Trì ngừng động tác trên tay, ngón trỏ búng một phát, mở bao thuốc, rút một điếu đưa lên miệng nhưng không châm: "Đau lòng à?"
Kiều Mộ mặc kệ anh, cô vào quầy, đặt hòm thuốc xuống.
Tiêu Trì lại mỉm miệng. Anh cắn đầu lọc thuốc, thở một hơi qua miệng, hạ tầm mắt, dọc theo cần cổ thanh mảnh của cô dịch xuống từng chút một.
Cất gọn hòm thuốc, Kiều Mộ vòng ra khỏi quầy, đóng cửa lớn, rồi đi vào trong viện.
Tiêu Trì ngậm điếu thuốc, đút hai tay vào túi, vui sướng theo sau cô. Bóng cô đổ xuống mặt đất, nửa thân trên như phản chiếu một bức họa mỹ nữ, lướt qua lướt lại, hệt chiếc lông vũ phất qua cuống tim, rồi tức thì ngưa ngứa đến tận đáy tim.
Bàn cơm bày ngoài giếng Trời. Tam Nhi tự dẫn xác tới mà đã vô cùng thân quen, cùng dì Lưu bày xong chén bát, bấy giờ đang ân cần rót rượu cho ông cụ Kiều.
Rửa tay xong, Kiều Mộ kéo chiếc ghế đối diện với ông nội, ngồi xuống, "Mai cháu bắt đầu luyện công tử tế ạ."
"Biết tự kiểm điểm là tốt." Ông nội nâng mắt, ánh nhìn rơi trên mặt Tiêu Trì: "Vết thương của cậu sao rồi?"
"Không sao ạ. Ngày mai cắt chỉ, mấy hôm là khép miệng thôi." Tiêu Trì bỏ điếu thuốc lá trong miệng xuống, tiện tay gài sau vành tai.
"Lũ trộm vặt này càng lúc càng táo tợn, đáng lẽ phải sớm bắt hết bọn nó, nhốt vào tù mà tra tấn." Dì Lưu xới cơm cho mọi người, tức giận không nhịn nổi: "Bà Ba suýt mất mạng đều bởi mấy thằng ranh này hại đấy."
Tam Nhi lấy tay che miệng, khẽ ho rồi cười nói: "Chẳng phải đã bắt hết rồi sao, về sau muốn bồi thường thế nào, tòa án và viện kiểm sát sẽ xử lý ạ."
Dì Lưu không biết bọn chúng là do hai người tóm, dì chỉ biết Kiều Mộ bị bắt làm con tin, còn xém bị dao đâm, liền nghiêm mặt sạc Tam Nhi: "Nếu không phải bà Ba xảy ra chuyện thì cảnh sát sẽ tới tóm chúng chắc? Cũng trà trộn ở khu này bao lâu rồi. Đã mất không dưới mười cái bình ắc quy xe điện. Đấy không phải tiền à?"
Tam Nhi gãi đầu, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Kiều Mộ cúi mặt, đáy mắt bỗng đượm nét cười. Cô bưng bát cơm, ánh cười ấy vẫn không hề phai nhạt, chẳng ngờ chạm vào tầm mắt của Tiêu Trì, cô thoáng sững lại rồi bình thản dời đi.
Tiêu Trì chợt cười thành tiếng, anh nâng chén rượu uống cùng ông cụ Kiều một ly.
Dì Lưu cằn nhằn một hồi, thấy không ai hùa theo, lúc bấy mới thôi.
Giữa bữa cơm, có hàng xóm dẫn trẻ con tới cửa cảm ơn Kiều Mộ. Ông cụ Kiều nghe rõ ngọn nguồn, đưa mắt nhìn Kiều Mộ, mặt lộ vẻ không vui.
Kiều Mộ ngượng ngùng, khách sáo đôi câu rồi tiễn hai mẹ con ấy ra ngoài
Nghiêng mắt trông theo bóng cô, khóe môi Tiêu Trì khẽ vểnh lên. Ban sáng anh còn cảm thấy lạ, với gương mặt lạnh băng của Kiều Mộ, ai đã cho thằng trộm ranh can đảm bắt giữ cô nhỉ. Hóa ra giống ba năm trước, là cô chịu thay người khác.
Bản lĩnh thật!
Ăn no, Kiều Mộ lên gác, đóng cửa thay bộ đồ y tá. Lúc cởi áo sơ mi, phát hiện hai cánh tay tím bầm, cô khẽ nhăn mày.
Đúng là đã lâu cô không luyện tập, nhất là đánh cọc.
Xịt chút thuốc màu trắng, cô mặc đồ vào, nghe thấy giọng Tiêu Trì từ dưới sân truyền tới: "Cho cháu mười ngày phép, phải trị lành vết thương, bằng không không cho quay về."
"Nên trị dứt đi thôi." Ông cụ Kiều cũng tán thành.
"Thế cháu phải đến làm phiền ông mỗi ngày rồi. Đúng lúc thắt lưng cháu cũng hơi khó chịu, chắc là vết thương cũ."
"Chốc nữa để Kiều Mộ dán cho cậu mấy miếng thuốc cao."
"Cảm ơn ông nội Kiều ạ."
Kiều Mộ nghiến răng. Ngồi xuống trước bàn sách, cô giở cuốn sổ ghi chép của Kiều Huy, vừa đọc vừa viết vào những điều mình tâm đắc khi thăm khám tại nhà bệnh nhân.
Viết xong, nghe thấy dưới lầu vọng lên tiếng nói, biết hai người đang chơi cờ, cô đứng dậy mặc bộ đồ y tá rồi đi xuống mở cửa lớn viện trước.
Khoảng 3 giờ chiều, Lí Thành An đến làm việc và xách theo một cái túi. Thấy hắn không đi xe đạp, Kiều Mộ ngạc nhiên và hơi buồn cười.
Lí Thành An thay đồ y tá bước ra, từ tốn đặt chiếc túi kia lên quầy, nhẹ nhàng đẩy bộ mỹ phẩm tới trước mặt Kiều Mộ: "Không biết em thích gì nên anh mua cái này."
Kiều Mộ ngẩng đầu liếc qua, lịch sự đẩy về :"Tôi dị ứng với nhãn hàng này, cảm ơn ý tốt của sư huynh."
Hứa Thanh San thâm quá, không đâu nhắc tới mỹ phẩm gì chứ.
Lí Thành An xấu hổ không thôi, lại đẩy đồ qua: "Em giữ lại mà tặng người khác, anh mang về cũng không dùng tới."
Kiều Mộ không muốn nhận, lấy cớ không biết tặng ai, lại đẩy về.
Đang đùn đẩy thì Tiêu Trì đi ra, miệng ngậm điếu thuốc, nheo mắt quét qua mặt quầy, dừng trên mặt Lí Thành An, đoạn sán đến một cách rất tự nhiên.
Lí Thành An thoáng lộ vẻ buồn bực, để mỹ phẩm lại rồi quay người toan rời bước.
"Gượm đã!" Tiêu Trì toét miệng, thong dong móc cái bật lửa trong túi áo ra, 'tạch' một phát, đánh lửa châm điếu thuốc, rồi nhả một vòng khói to vào mặt Lí Thành An: "Người anh em chả có thành ý gì cả! Tặng mỹ phẩm còn tặng hàng nhái."
"Ý anh là sao?" Lí Thành An như thể bị giẫm phải đuôi, khuôn mặt nho nhã tái nhợt, tiếp đó đỏ bừng, cau mày trừng mắt: "Đồ ất ơ thối tha."
Kiều Mộ dịch về sau, dựa vào lưng ghế, thờ ơ quan sát vở diễn, trong mắt chứa chan niềm vui.
Tiêu Trì thoáng liếc cô, rồi đột nhiên quay đầu, chống khuỷu tay lên kệ quầy, nghiêng người ghé sát, thấp giọng cười: "Hắn nói tôi thối tha?"
"Đây là việc riêng của các anh." Kiều Mộ gác chân lên quầy, mượn lực xoay cái ghế ngồi, cô đứng dậy đi luôn.
Đốm lửa đỏ của đầu thuốc lóe sáng. Tiêu Trì nhả khói, quay sang đối diện với Lí Thành An, ánh nhìn nghiền ngẫm: "Ngại quá, tôi không hiểu về mỹ phẩm. Ban nãy đùa thôi."
"Vô học!" Lí Thành An cho mĩ phẩm vào lại trong túi, xách lên đi tìm Kiều Mộ.
Tiêu Trì khom lưng, cúi nửa người. Hai tay chống trên mặt quầy, anh phun khói thuốc. Sau đấy, anh đứng thẳng dậy, ngón tay búng khẽ vài phát trên đùi rồi cũng vào theo.
Tam Nhi nhận được nhiệm vụ mới nên ăn cơm xong đã rời đi, giờ anh về thể nào cũng bị ăn mắng một trận. Rảnh rỗi quá mà!
Bệnh nhân lục tục đến cửa, Kiều Mộ phụ trách rút ống giác hơi. Những bệnh nhân cần châm cứu chưa được ông nội cho phép thì cô không thể tiếp xúc.
Buổi sáng Tiêu Trì đã châm một lượt, còn hai kim nữa chưa châm. Anh tựa cửa nhìn một chốc, sau đấy dụi tắt điếu thuốc, nhấc chân đi vào trong phòng.
Kiều Mộ chả bận tâm tới anh, cô cầm ống giác đốt nóng, cẩn thận chụp lên người bệnh nhân.
Làm liên tục xong mấy cái, thấy anh không đi, cô nhíu mày đến phòng để thuốc lấy ngải cứu rồi ngồi bên giường bệnh khác. Sau khi đốt ngải thì châm cứu cho họ.
Tiêu Trì cứ dán mắt nhìn từ trên đỉnh đầu Kiều Mộ nhìn xuống, dần dần dừng ở cổ tay cô. Yếu hầu anh vô thức cuộn cuộn.
15 phút trôi qua, Kiều Mộ đặt que ngải xuống, quay sang nhổ ống giác hơi cho bệnh nhân làm giác hơi lúc trước.
Xong, cô lại tập trung châm cứu tiếp.
Phòng bệnh đã vãn. Tiêu Trì đi ra, anh đến trước bụi trúc La Hán, móc bao thuốc và bật lửa đốt một điếu.
Ông cụ Kiều đang đun thuốc cao cho anh, mùi thuốc đông y nồng đượm từ trong viện bay tới, thi thoảng nghe thấy đôi ba tiếng ho khan.
Phun khói thuốc, anh tiến lên vài bước rồi ngồi xuống bức tường kính thông với trong viện, lim dim mắt lặng lẽ quan sát cái sân được quét dọn gọn gàng. Lúc chơi cờ anh có uống tí rượu, giờ mới bốc lên đầu, hơi khó chịu.
Hút xong điếu thuốc, bà chị châm ngải cũng đi. Tiêu Trì đứng dậy, phủi tàn thuốc trên quần, thong thả rời gót.
"Bữa tối thì không được, em phải ăn cùng ông. 8 giờ 30 gặp nhau ở quán rượu bên sông đợt trước đi ạ. Chỗ đó là bạn em mở, cứ thế nhé! " Kiều Mộ cúp máy, giọng điệu vẫn như mọi khi, chẳng nghe ra buồn vui, giận hờn.
Vào phòng, Tiêu Trì chọn một giường bệnh trống, nằm luôn xuống, chả nói chả rằng.
Kiều Mộ bỏ di động vào túi, quét mắt nhìn anh một tẹo rồi ra ngoài. Lát sau, có tiếng bước chân tới gần, Tiêu Trì ngửi thấy mùi lạ, theo bản năng mở bừng mắt.
"Thầy nói hôm nay còn hai kim nữa, tôi phải châm nốt." Lí Thành An lấy bao kim, liếc Tiêu Trì với vẻ khinh khỉnh, ra điều đang làm 'việc công'
Tiêu Trì hơi nghếch đầu, nom Kiều Mộ đi vào trong viện, anh bất giác mỉm cười, lại khép mắt.
Lúc Kiều Mộ đến quán rượu đã hơn 8 giờ, Hứa Thanh San mặc một chiếc váy ngắn sang trọng gợi cảm mê người, bên ngoài khoác áo gió màu trắng, ào ào chạy tới, gặp mặt liền ôm cô thật chặt: "Không hát có được không?"
"Được" Kiều Mộ nhướng mày, "Đàn anh tao sắp đến, tiện thể giới thiệu cho mày biết."
"Chậc..." Hứa Thanh San buông Kiều Mộ ra, lùi về sau một bước, quan sát cô một lượt từ trên xuống dưới, kế tiếp lại ghé sát, thấp giọng cười xấu xa: "Thì ra sớm đã có chủ, mày được lắm!"
"Bùa của tao đâu?" Kiều Mộ nghiêm túc chìa tay.