Thế Giới Nhỏ

Chương 13: Nhật ký rời nhà trốn đi (1)

Trải qua vài lần diễn tập, buổi tối hôm đó, rốt cuộc Tiễn Phiêu Phiêu cũng thành công rời nhà trốn đi một cách oai phong lẫm liệt.Nguyên nhân trốn đi không đáng nhắc tới, đều là những chuyện vụn vặt mà thôi, nói ra thật là xấu hổ.

Quá trình Tiễn Phiêu Phiêu rời đi là như thế này.

Cô lộn tung quần áo, lấy ra vali du lịch, dọn đồ trước mặt Lý Miêu, lấy hết nội y áo ngủ bít tất điện thoại dây sạc..cùng mười mấy đĩa DVD chưa kịp xem bỏ vào vali, mặc áo bông thật dày, tay cầm áo khoac mỏng, chuẩn bị kĩ càng từ đầu tới chân, sau đó ngang nhiên đi ra khỏi nhà.

Trước khi đi, Tiễn Phiêu Phiêu còn ném lại thẻ ngân hàng cho Lý Miêu, miễn cho anh không có tiền mua cơm ăn phải đi vay mượn. Vì hai ngày trước cô tới ngân hàng rút tiền, Lý Miêu liền đưa thẻ lương cho cô.

Xuống đến dưới lầu, Tiễn Phiêu Phiêu phát hiện ra không khí ngoài trời rất trong lành, bèn tìm một ghế đã trong khu nhà để ngồi xuống, bắt đầu suy nghĩ cẩn thận cách ứng phó với bố Phiêu và mẹ Phiêu lúc về nhà. (Còn lâu cô mới chịu thừa nhận là, kỳ thực cô đang đợi Lý Miêu xuống lầu đuổi theo cô.)

Sau đó Tiễn Phiêu Phiêu lại phát hiện mình không cầm theo kính sát tròng, bắt buộc phải quay về nhà lấy. Thực ra cô vẫn hi vọng Lý Miêu sẽ nói một câu thế này: “Ấy, em đừng đi, đừng làm loạn nữa.” làm bậc thang cho cô hạ hỏa, để cô mau chóng kết thúc trò đùa tẻ nhạt này. Dù sao nửa đêm chạy về nhà mẹ đẻ cũng là một chuyện quá kinh khủng.

Để tạo nên một bầu không khí bi tráng hào hung, Tiễn Phiêu Phiêu cố gắng nặn ra hai giọt nước mắt, trước khi chúng bốc hơi bèn xông vào thang máy lên nhà, để khi Lý Miêu mở cửa thì chúng vẫn còn vương trên mắt. Lúc Lý Miêu mở cửa, cô vừa nói: “Em không mang kính sát tròng, anh đưa cho em đi.”, vừa nức nở nấc lên mấy tiếng, thế nhưng đồ ngốc không hiểu phong tình không có nhân tính- Lý Miêu lại còn đi lấy hộp kính sát tròng đưa cho cô thật.

Sao có thể như thế! Sao có thể như thế được! Lần này thực sự phải về nhà mẹ sao, nếu không cô còn mặt mũi nào nhìn Lý Miêu nữa.Bởi vậy, một năm sau khi chính thức kết hôn, Tiễn Phiêu Phiêu trong đêm hôm khuya khoắt, bỏ về nhà mẹ.

Về nhà mẹ rồi còn phải chịu áp lực dằn vặt khác. Trước những câu truy hỏi của bố mẹ, Tiễn Phiêu Phiêu phải giả bộ ngớ ngẩn, ba phải, giả bộ bình thường, không thể nói xấu Lý Miêu một cách quá đáng, cũng không thể nói bản thân ương ngạnh bướng bỉnh, không thể miêu tả Lý Miêu đến mức quá đáng thương, cũng không thể nói bản thân chịu nhiều uất ức…

“Bố mẹ đáng kính của con ơi, thứ nhất, chúng con không hề cãi nhau. Đây chỉ là tình thú vợ chồng thôi.Thứ hai, con rể quý của bố mẹ cho là về nhà mẹ đẻ tĩnh dưỡng rất tốt, đề nghị con về nghỉ vài ngày.Thứ ba, đây là nhà con, bố mẹ không thể đuổi con đi được. Thứ tư, bố ơi mẹ ơi, con gái thực sự rất nhớ bố mẹ…”

Mặt dày mày dạn đến mức ấy suốt một phút đồng hồ, cuối cùng Tiễn Phiêu Phiêu cũng có được quyền tự do và quyền đi ngủ.

Trời ơi, rời nhà trốn đi quả là một công việc vừa đòi hỏi sức khỏe, vừa đòi hỏi kỹ thuật cao mà.